Món ăn nổi tiếng của Trung Quốc

Khám phá ẩm thực Trung Quốc bạn sẽ thấy nó mang đậm nét Phương Đông. Đến với thế giới ẩm thực Trung Hoa là đến với những món ăn truyền thống từ mọi miền đất nước của họ. Mỗi một vùng miền lại mang trong mình một nền văn hóa ẩm thực với những nét đặc sắc riêng. 

1. Sủi cảo

Với người dân Trung Quốc, Sủi cảo là một món ăn truyền thống rất được ưa chuộng, đặc biệt là vào ngày tết. Đây là món ăn biểu tượng sự may mắn và đoàn tụ của gia đình. Thành phần chính để chế biến Sủi cảo là sự kết hợp của hai loại gạo: gạo trắng và gạo nếp. Theo duy tâm, người Trung Quốc cho rằng hai loại gạo này sẽ mang lại nhiều điều may mắn trong cuộc sống. Đặc biệt giới kinh doanh thì càng tin hơn khi cho rằng ăn loại bánh kết hợp hai loại gạo này sẽ giúp cho họ “cầu được ước thấy” và cơ hội phát triển sự nghiệp sẽ rộng mở hơn.

sui-cao

Sủi cảo (còn gọi là bánh Chẻo hay là “jiao zi” (giảo tử – bánh xếp miếng) trùng âm với “jiao zii” (giao tử) là dành riêng cho giờ giao thừa), được xem là một phần trong nền văn hóa  ẩm thực Trung Hoa. Vào thời Hán, thức ăn chế biến từ bột mì rất được chú trọng. Các món mì ra đời rất nhiều vào thời kỳ này, Sủi cảo cũng được chế biến thời kỳ này, tiền thân của Sủi cảo là Vằn thắn, lấy bột mì gói nhân thịt làm thành hình tròn đem luộc. Về sau có người thay đổi hình tròn Vằn thắn thành hình mặt trăng non, gọi là ”phấn giảo”, người miền Bắc gọi thành ”giao tử” tức Sủi cảo.

Hình dáng của Sủi cảo cũng mưu cầu sự may mắn. Sủi cảo hình bán nguyệt, viền bánh phải được viền cho đều gọi là “viền phúc”. Còn kéo hai đầu của hình bán nguyệt nối liền với nhau giống như một nén bạc để cầu mong cho cuộc sống tiền bạc dư dả, sung túc. Ngoài ra, Sủi cảo còn được người ta in hình bông lúa mì trên vỏ bánh để mong ước được một năm trồng trọt được mùa bội thu.

Trong quá trình làm nhân, cầu kỳ nhất là băm thịt và rau. Cần chuẩn bị đầy đủ thịt, rau và các loại gia giảm, cho lên thớt băm. Khi băm nhân, dao và thớt chạm vào nhau phát ra tiếng rất rắn chắc, bởi vì luôn thay đổi dao to nhỏ khác nhau, khiến tiếng băm tiết tấu thay đổi lúc mạnh lúc nhẹ theo nhịp điệu, như một bản nhạc trầm bổng, truyền sang hàng xóm. Mọi người đều muốn tiếng băm của nhà mình vang vọng nhất, kéo dài nhất. Rau trộn với thịt làm nhân, trong tiếng Trung Quốc đồng âm với từ “có của”. Băm nhân tiếng to mà thời gian lại dài, có nghĩa là “lâu dài và dư thừa”. Băm nhân thời gian càng dài tức là gói sủi cảo càng nhiều, tức là cuộc sống đầm ấm, khá giả.

2. Trứng luộc nước tiểu

Trứng luộc trong nước tiểu của các bé trai, đặc biệt là các bé dưới 10 tuổi đã được công nhận là một phần của di sản văn hóa phi vật thể của thành phố Đông Dương, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.

Để món trứng này được ngon hơn nữa, người dân ở đây có truyền một kinh nghiệm khá độc đáo. Nước luộc đầu tiên để trứng vào nước tiểu. Sau khi trứng chin, bóc vỏ và lại cho vào nước tiểu đó để luộc tiếp, trong vòng 1 ngày.

Được biết, các em bé trai dưới 10 tuổi là những nhân vật “cung cấp” nguồn nước tiểu để luộc trứng. Hàng ngày, lượng nước tiểu của các em bé này được “chắt lọc” tại một trường học địa phương. Theo người dân địa phương, đây là cách luộc trứng tốt nhất cho sức khoẻ.

Tại Việt Nam, theo suy nghĩ của các cụ nhiều tuổi, nước tiểu của trẻ em, đặc biệt trẻ sơ sinh, rất tốt cho sức khoẻ.

3. Đậu phụ thối

Người Trung Hoa đặc biệt thích ăn đậu phụ lên men lâu ngày, có mùi nặng. Đặc biệt món đậu hũ thối sẽ ngon hơn nếu được tẩm vị cay của ớt nướng hay thêm bột cà ri làm tăng sức hấp dẫn của món ăn đường phố này.Từ lâu món đậu phụ lên men có mùi thum thủm được gọi là đậu hũ thối đã trở thành món ăn vặt quen thuộc của người Trung Hoa. Món đậu hũ thối không phải món ăn cầu kì, sang trọng, đắt tiền nhưng lại hấp dẫn biết bao người lần đầu nếm qua món ăn này bởi sự dân dã, bình dị và đặc biệt là mùi vị “thum thủm” nhưng lại có sức hút kì lạ này.

Đậu phụ nhự, có nơi còn gọi là chao, là một thức ăn chế biến từ đậu phụ, dùng vi sinh vật để chuyển hóa protit của đậu từ dạng caséin thành polypeptite, peptit và một phần tới amino axit.

Hai loại đậu kể trên, loại mềm nhiều kết tủa bằng thạch cao, không nên dùng để làm đậu phụ nhự vì khi vho lên mốc sẽ bị nát.